Bài thơ 臨江仙 (Lâm Giang Tiên) của tác giả Dương Thận (楊慎) thời Minh.
臨江仙
滾滾長江東逝水,
浪花淘盡英雄。
是非成敗轉頭空。
青山依舊在,
幾度夕陽紅。
白髮漁樵江渚上,
慣看秋月春風。
一壺濁酒喜相逢。
古今多少事,
都付笑談中。
Phiên âm:
Lâm Giang Tiên
Cổn cổn Trường Giang đông thệ thuỷ,
Lãng hoa đào tận anh hùng.
Thị phi thành bại chuyển đầu không.
Thanh sơn y cựu tại,
Kỷ độ tịch dương hồng.
Bạch phát ngư tiều giang chử thượng,
Quán khan thu nguyệt xuân phong.
Nhất hồ trọc tửu hỉ tương phùng.
Cổ kim đa thiểu sự,
Đô phó tiếu đàm trung.
Dịch nghĩa:
Sông Dương Tử chảy về hướng đông, sóng cuốn trôi anh hùng.
Đúng sai, thành bại đều vô ích, núi xanh còn đó, hoàng hôn đỏ thắm mãi không
thôi. Người đánh cá tóc bạc, người đốn củi bên bờ sông quen ngắm trăng thu gió
xuân. Một bình rượu đục mang niềm vui đoàn tụ, mọi chuyện xưa nay hóa thành
chuyện cười.
Dịch thơ:
Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông
Sóng vùi dập hết anh hùng
Được, thua, thành, bại, thoắt thành không
Non xanh nguyên vẻ cũ
Mấy độ bóng tà hồng.
Bạn đầu bạc ngư tiều trên bãi
Đã quen nhìn thu nguyệt xuân phong
Một bầu rượu vui vẻ tương phùng
Xưa nay bao nhiêu việc
Phó mặc nói cười suông.
(Bản dịch của Phan Kế Bính)
![]() |
| Thư pháp của Phùng Tuyết Lâm |
Bài thơ này, đặc biệt là hai câu kết, đã được La Quán Trung
dùng làm mở đầu cho tiểu thuyết Tam Quốc Diễn Nghĩa, ngay lập tức đặt toàn bộ
câu chuyện anh hùng hừng hực khí thế vào một viễn cảnh lịch sử đầy tính triết
lý và ngậm ngùi.
Nó như một lời bình: Dù có những nhân vật lẫy lừng như Lưu Bị, Tào Tháo, Quan Vũ, Gia Cát Lượng... với những mưu đồ bá chủ, thì cuối cùng, tất cả cũng đã trở thành quá khứ, chỉ còn là câu chuyện để đời sau bình phẩm, kể lại trong những buổi trà dư tửu hậu.
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét