31 tháng 10 2025

Lùi một bước biển rộng trời cao (Vọng viễn năng tri phong lãng tiểu; Lăng không thủy giác hải ba bình)

Câu "望远能知风浪小,凌空始觉海波平" là một câu thơ mang tính triết lý sâu sắc, thường được dùng để khuyên răn hoặc thể hiện một góc nhìn về cuộc sống.


Ý nghĩa chính của nó có thể được hiểu như sau:

1. Nghĩa đen:

- 望远能知风浪小 (Vọng viễn năng tri phong lãng tiểu): Khi đứng từ xa mà nhìn ra biển, ta mới thấy những cơn sóng to gió lớn thực ra cũng chỉ nhỏ bé.

- 凌空始觉海波平 (Lăng không thủy giác hải ba bình): Chỉ khi bay lên cao, vượt lên trên mọi thứ, ta mới nhận ra mặt biển thực ra rất bằng phẳng, yên ả.

2. Nghĩa bóng (Bài học triết lý):

Đây là thông điệp quan trọng nhất của câu thơ. Nó khuyên con người ta:

- Hãy biết nhìn xa trông rộng, đứng trên cao để quan sát sự việc. Khi bạn bị cuốn vào một vấn đề khó khăn, một mối bất hòa hay một cảm xúc tiêu cực (như giận dữ, thất vọng), bạn sẽ dễ bị chúng "vùi dập" và cảm thấy chúng thật to lớn, khó lòng vượt qua.

- Giữ một tầm nhìn rộng và tư thế cao. Nếu bạn biết "lùi lại một bước", "đứng cao hơn" để nhìn nhận sự việc một cách tổng thể và khách quan, bạn sẽ nhận ra rằng những vấn đề tưởng chừng như rất lớn đó thực chất chỉ là nhỏ bé, và mọi thứ rồi sẽ "lắng xuống" và "bình yên" trở lại.

- Sự bình tĩnh và sáng suốt đến từ góc nhìn rộng. Câu thơ nhấn mạnh rằng sự bình tâm và giải pháp cho mọi vấn đề không nằm ở trong "cơn sóng gió", mà ở việc bạn có đủ bản lĩnh và trí tuệ để vượt lên trên nó hay không.

Tóm lại, câu thơ này là một lời khuyên sâu sắc:

Khi đối mặt với nghịch cảnh, sóng gió trong cuộc sống, đừng vội hoảng sợ hay tuyệt vọng. Hãy cố gắng giữ cho mình một cái đầu lạnh, một tầm nhìn xa và một tư thế cao. Khi đó, bạn sẽ thấy mọi chuyện không đáng sợ như bạn tưởng và tìm ra được lối đi đến sự bình yên.

Nó cũng tương tự như câu thành ngữ Việt Nam: "Lùi một bước, biển rộng trời cao" hoặc quan niệm "giữ tâm bình an trước mọi biến cố".



30 tháng 10 2025

Hai năm tình lận đận

Thơ: Nguyễn Tất Nhiên

1.
hai năm tình lận đận
hai đứa cùng xanh xao
mùa đông, hai đứa lạnh
cùng thở dài như nhau

hai năm tình lận đận
hai đứa cùng hư hao

(em không còn thắt bím
nuôi dưỡng thời ngây thơ
anh không còn lính quýnh
giữa sân trường trao thư)

hai năm tình lận đận
hai đứa đành xa nhau
em vẫn còn mắt liếc
anh vẫn còn nôn nao
ngoài đường em bước chậm
trong quán chiều anh ngóng cổ cao



2.
em bây giờ có lẽ
toan tính chuyện lọc lừa
anh bây giờ có lẽ
xin làm người tình thua
chuông nhà thờ đổ mệt
tượng Chúa gầy hơn xưa
Chúa bây giờ có lẽ
rơi xuống trần gian mưa

(dù sao thì Chúa cũng
một thời làm trai tơ
dù sao thì Chúa cũng
là đàn ông... dại khờ)

anh bây giờ có lẽ
thiết tha hơn tín đồ
nguyện làm cây thánh giá
trên chót đỉnh nhà thờ
cô đơn nhìn bụi bậm
làm phân bón rêu xanh

(dù sao cây thánh giá
cũng được người nhân danh)

3.
hai năm tình lận đận
em đã già hơn xưa!


(Bài thơ này đã được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc thành bài hát cùng tên).

Ca khúc: Hai năm tình lận đận

Nguyễn Tất Nhiên (1952 - 1992) tên thật là Nguyễn Hoàng Hải, sinh tại tỉnh Biên Hoà. Lúc còn trẻ ông còn có biệt danh là Hải ngáo hay Hải khùng do bạn bè đặt do tâm hồn luôn mơ mộng, không tập trung ngay cả khi đang học.

Theo lời nhà thơ Thái Thuỵ Vy (người cùng quê với ông), hồi chưa nổi tiếng, trời nắng chang chang mà ông ưa mặc cái manteau mua ở khu dân sinh, mồ hôi nhễ nhại, ưa đạp xe đạp đi cua cô em Bắc Kỳ nho nhỏ tên Duyên, ông thường làm thơ in ronéo đi phát không cho nữ sinh, họ đều quăng vào thùng rác. Thời gian này, ông thành lập thi văn đoàn với bạn học là Đinh Thiên Thọ (bút danh Đinh Thiên Phương), cùng chung nhau xuất bản tập thơ Nàng thơ trong mắt năm 1966, khi mới 14 tuổi. Trong tập thơ này ông lấy bút hiệu là Hoài Thi Yên Thi. Mối tình vô vọng với cô Duyên, nỗi đam mê, niềm đau khổ làm người đã tạo nên phong cách thơ của ông.

Nên sầu khổ dịu dàng

Thơ: Nguyễn Tất Nhiên

1.

Những kỷ niệm đời xin hãy còn xanh

(Có một ngày mình bỏ trường bỏ lớp

Anh cũng đi như luật định trời dành

Em cũng đi như luật định trời dành)

 


2.

Nắng bờ sông như màu trang vở cũ

Thuở học trò em làm khổ ai chưa?

 

3.

Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học

Bàn tay xương cầm hờ hẫng văn bằng

 

4.

Em hãy đứng trước gương làm dáng

Tự khen mình đẹp quá đi em

(Lỡ mai kia mốt nọ theo chồng

Còn đôi chút luyến lưu thời con gái)

 

Em hãy ra bờ sông nhìn nắng trải

Nhớ cho mình dáng dấp người yêu

(Lỡ dòng đời tóc điểm muối tiêu

Còn giây phút chạnh lòng như... mới lớn)

 

Mình hãy trách đời nhau nhiều hư hỏng

Rồi giận hờn cho kỷ niệm đầu tay

Thu miên man không thấy lá vàng bay

Anh phải nói: buồn chúng ta màu trắng

 

5.

Tình cứ đuổi theo người như chiếc bóng

Người thì không bắt bóng được bao giờ

 

6.

Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học

Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng

1970

23 tháng 10 2025

Giới tử thư (Gia Cát Lượng)

Tác giả: Gia Cát Lượng (181-234), tự Khổng Minh, là Thừa tướng, nhà chính trị, quân sự kiệt xuất thời Tam Quốc. Ông là trụ cột của nước Thục Hán, phò tá Hán Chiêu Liệt Đế Lưu Bị.

Năm Gia Cát Lượng 36 tuổi thì có con trai đầu lòng là Gia Cát Chiêm (tự Tử Viễn). Năm Cát Chiêm 8 tuổi, Gia Cát Lượngng viết "Giới tử thư" nghĩa là "Thư răn dạy con". Cả bức thư chỉ có 86 chữ nhưng chứa đựng tầm nhìn, nhiều tầng lớp ý nghĩa và trí tuệ hơn người của Gia Cát Lượng trong việc dạy con.

诸葛亮诫子书隶书书法作品

诸葛亮《诫子书》: 夫君子之行,静以修身,俭以养德。非淡泊无以明志,非宁静无以致远。夫学须静也,才须学也。非学无以广才,非志无以成学。淫慢则不能励精,险躁则不能冶性。年与时驰,意与日去,遂成枯落,多不接世,悲守穷庐,将复何及!

Phu quân tử chi hành, tĩnh dĩ tu thân, kiệm dĩ dưỡng đức.

Phi đạm bạc vô dĩ minh chí, phi ninh tĩnh vô dĩ trí viễn.

Phu học tu tĩnh dã, tài tu học dã.

Phi học vô dĩ quảng tài, phi chí vô dĩ thành học.

Dâm mạn tắc bất năng lệ tinh, hiểm táo tắc bất năng dã tính.

Niên dữ thì trì, ý dữ nhật khứ, toại thành khô lạc, đa bất tiếp thế. Bi thủ cùng lư, tương phục hà cập

Dịch nghĩa:

Hành vi của người quân tử, lấy sự tĩnh lặng để rèn luyện bản thân, lấy sự tiết kiệm để bồi dưỡng phẩm hạnh.

Nếu không có sự thanh đạm thì không thể làm sáng tỏ chí hướng; nếu không có sự yên tĩnh thì không thể đạt được những mục tiêu lớn lao.

Việc học cần phải trong sự tĩnh lặng, và tài năng cần phải qua sự học tập.

Nếu không học thì không thể mở rộng tài năng; nếu không có chí hướng thì không thể thành công trong việc học.

Nếu buông thả lười biếng thì không thể rèn luyện tinh thần; nếu nóng nảy bộc phát thì không thể tu dưỡng được bản tính.

Năm tháng trôi qua, ý chí cũng hao mòn, dẫn đến sự khô héo, tàn úa. Nhiều người không còn hòa nhập được với xã hội, chỉ biết buồn bã sống trong cảnh nghèo khó cô đơn. Lúc ấy muốn thay đổi cũng đã quá muộn màng.

Giới Tử Thư (诫子书) của Gia Cát Lượng không chỉ là một bức thư dạy con mà còn là một kiệt tác văn chương hàm súc, một triết lý nhân sinh sâu sắc. Hơn 1800 năm đã trôi qua, những lời dạy ấy vẫn còn nguyên giá trị, thậm chí càng trở nên quý giá trong nhịp sống hối hả và đầy biến động của xã hội ngày nay.

Chúng ta hãy cùng nhau phân tích và bình luận về bài văn này dưới góc nhìn thực tế cuộc sống hiện đại.

Phân tích những giá trị cốt lõi trong "GiớiTử Thư"

1.  "Tĩnh" ( - Tĩnh lặng): Đây là nền tảng đầu tiên và xuyên suốt toàn bộ bức thư.

 "Tĩnh dĩ tu thân" (Tĩnh để sửa mình): Trong sự ồn ào của mạng xã hội, tin tức 24/7 và vô vàn những thú vui giải trí, con người hiện đại dễ bị cuốn theo dòng chảy hỗn độn mà đánh mất sự bình an nội tâm. "Tĩnh" giúp ta dừng lại, nhìn vào bên trong, suy ngẫm về bản thân và điều chỉnh hành vi.

 "Học tu tĩnh dã" (Học cần phải tĩnh):Không có sự tập trung do "tĩnh" mang lại, việc học và tiếp thu kiến thức sâu sắc là điều không thể. Điều này hoàn toàn đúng trong thời đại số, nơi sự xao nhãng, trở thành kẻ thù lớn nhất của việc học tập chuyên sâu.

2. "Tiết" ( - Giản dị, tiết kiệm):

"Tiết dĩ dưỡng đức" (Tiết kiệm để nuôi dưỡng đạo đức): Chủ nghĩa tiêu dùng và văn hóa "sống ảo" khiến con người dễ sa đà vào việc chạy theo vật chất, hình thức bên ngoài. Lối sống giản dị, tiết kiệm giúp ta không bị nô lệ bởi vật chất, từ đó giữ cho tâm hồn thanh cao và trong sạch.

3.  "Đạm bạc" (淡泊) & "Ninh tĩnh" (宁静):

"Phi đạm bạc vô dĩ minh chí" (Không đạm bạc thì không thể sáng tỏ được chí hướng): Khi bị chi phối bởi danh lợi, địa vị, con người ta dễ đánh mất mục tiêu thực sự của đời mình. Sống đạm bạc không có nghĩa là không có tham vọng, mà là biết từ chối những cám dỗ ngắn hạn để giữ vững lý tưởng dài hạn.

 "Phi ninh tĩnh vô dĩ trí viễn" (Không tĩnh lặng thì không thể vươn tới những mục tiêu xa): Suy nghĩ vội vàng, nóng nảy ("hiểm táo") sẽ không bao giờ giúp ta đưa ra những quyết định sáng suốt cho tương lai. Chỉ trong sự bình tĩnh, ta mới có thể nhìn xa, trông rộng.

4.  Mối quan hệ giữa Học - Chí - Tài:

"Học tu tĩnh dã, tài tu học dã. Phi học vô dĩ quảng tài, phi chí vô dĩ thành học" (Học cần phải tĩnh, tài cần phải học. Không học thì không mở rộng được tài năng, không có chí thì không hoàn thành được việc học).  Đây là một công thức hoàn hảo: TĨNH -> CHÍ -> HỌC -> TÀI. Nó nhấn mạnh tầm quan trọng của ý chí (chí) như một động lực bên trong để kiên trì học tập, từ đó mới phát triển được tài năng thực sự.

5.  Lời cảnh báo về thời gian:

 "Niên dữ thì trì, ý dữ nhật khứ" (Năm tháng trôi qua, ý chí tiêu mòn): Thời gian là thứ một đi không trở lại. Nếu không biết trân trọng từng giây phút để rèn luyện bản thân, ta sẽ trở nên "khô héo" ("khô lạc"), lạc hậu và vô dụng. Hình ảnh "bi thủ cùng lư" (buồn rầu ôm khung cảnh nghèo nàn) là kết cục bi thảm cho một đời sống hoang phí thời gian và cơ hội.

Chân dung Gia Cát Lượng


Bình luận và liên hệ thực tế cuộc sống ngày nay

1.      "Tĩnh" - Liều thuốc giải cho sự "nghiện" kỹ thuật số và căng thẳng:

 Xã hội hiện đại đang thiếu "tĩnh" một cách trầm trọng. Các phương pháp như thiền định, chánh niệm (mindfulness), sống chậm lại đang trở nên phổ biến chính là minh chứng cho thấy con người khao khát sự bình an nội tâm mà Gia Cát Lượng đã nói đến. "Tĩnh" giúp chúng ta giảm stress, cải thiện sức khỏe tinh thần và làm việc hiệu quả hơn.

2.      "Đạm bạc" - Chống lại chủ nghĩa vật chất và "văn hóa sống ảo":

Trong thời đại của mạng xã hội, mọi người dễ dàng đánh đồng giá trị bản thân với lượt thích, người theo dõi và những thứ xa xỉ. Triết lý "đạm bạc minh chí" nhắc nhở chúng ta đâu mới là thứ thực sự quan trọng: giá trị nội tại, mối quan hệ chân thật và những đóng góp có ý nghĩa cho xã hội.

3.     "Học phải có chí" - Chìa khóa trong kỷ nguyên tri thức:

Kiến thức ngày nay thay đổi với tốc độ chóng mặt. Việc học không còn dừng lại ở trường lớp mà là một hành trình suốt đời. Tuy nhiên, với vô vàn thông tin, nếu không có "chí" (sự kiên trì, kỷ luật tự giác) và "tĩnh" (sự tập trung), con người dễ rơi vào tình trạng "học nông cạn", biết nhiều nhưng không sâu, không thực sự nắm vững bất kỳ lĩnh vực nào.

4.     Cảnh báo về "dâm mạn" (lơ là) và "hiểm táo" (nóng nảy, hấp tấp):

Đây là hai căn bệnh của thời đại.

"Dâm mạn": Sự lười biếng, trì hoãn được nuôi dưỡng bởi các thú vui dễ dàng (game, phim ảnh, mạng xã hội).

"Hiểm táo": Xu hướng muốn "thành công overnight" đầu tư ăn xổi, hay nóng nảy trong giao tiếp và công việc.

Cả hai trạng thái này đều phá hoại sự nghiệp và nhân cách của một người, khiến họ không thể "luyện tinh" (dốc hết tinh thần) và "dưỡng tính" (trau dồi tính tình).

5.     Giá trị của thời gian trong một thế giới bận rộn:

Câu "năm tháng trôi qua, ý chí tiêu mòn" như một hồi chuông cảnh tỉnh. Nó thúc giục chúng ta sống có chủ đích, biết đầu tư thời gian vào những việc ý nghĩa: học một kỹ năng mới, chăm sóc gia đình, rèn luyện sức khỏe, thay vì để nó trôi qua một cách vô ích.

  Kết luận: "Giới Tử Thư" của Gia Cát Lượng, xét cho cùng, là một bản đồ tâm hồn để mỗi người tự hoàn thiện chính mình. Những lời dạy ấy không hề cũ kỹ mà ngược lại, chúng như một ngọn hải đăng soi sáng trong cơn bão tố của cuộc sống hiện đại - nơi con người dễ bị lạc lối giữa những giá trị ảo và sự xô bồ.

  Bài học lớn nhất mà chúng ta có thể rút ra cho hôm nay có lẽ là: Hãy dành thời gian cho sự TĨNH LẶNG để biết mình thực sự muốn gì (MINH CHÍ); dùng sự GIẢN DỊ để giữ mình khỏi những cám dỗ; và lấy Ý CHÍ để kiên trì HỌC TẬP, không ngừng phát triển bản thân. Có như vậy, chúng ta mới không trở thành "kẻ khô héo" bên lề xã hội, mà sẽ sống một cuộc đời trọn vẹn, có ý nghĩa, không phải hối tiếc khi nhìn lại.

18 tháng 10 2025

Lâm Giang Tiên

Bài thơ 臨江仙 (Lâm Giang Tiên) của tác giả Dương Thận (楊慎) thời Minh.

臨江仙 

滾滾長江東逝水,

浪花淘盡英雄。

是非成敗轉頭空。

青山依舊在,

幾度夕陽紅。

 

白髮漁樵江渚上,

慣看秋月春風。

一壺濁酒喜相逢。

古今多少事,

都付笑談中。


Phiên âm:

Lâm Giang Tiên

Cổn cổn Trường Giang đông thệ thuỷ,

Lãng hoa đào tận anh hùng.

Thị phi thành bại chuyển đầu không.

Thanh sơn y cựu tại,

Kỷ độ tịch dương hồng.

 

Bạch phát ngư tiều giang chử thượng,

Quán khan thu nguyệt xuân phong.

Nhất hồ trọc tửu hỉ tương phùng.

Cổ kim đa thiểu sự,

Đô phó tiếu đàm trung.


Dịch nghĩa:

Sông Dương Tử chảy về hướng đông, sóng cuốn trôi anh hùng. Đúng sai, thành bại đều vô ích, núi xanh còn đó, hoàng hôn đỏ thắm mãi không thôi. Người đánh cá tóc bạc, người đốn củi bên bờ sông quen ngắm trăng thu gió xuân. Một bình rượu đục mang niềm vui đoàn tụ, mọi chuyện xưa nay hóa thành chuyện cười.


Dịch thơ:

Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông

Sóng vùi dập hết anh hùng

Được, thua, thành, bại, thoắt thành không

Non xanh nguyên vẻ cũ

Mấy độ bóng tà hồng.


Bạn đầu bạc ngư tiều trên bãi

Đã quen nhìn thu nguyệt xuân phong

Một bầu rượu vui vẻ tương phùng

Xưa nay bao nhiêu việc

Phó mặc nói cười suông.

(Bản dịch của Phan Kế Bính)


Thư pháp của Phùng Tuyết Lâm

Bài thơ này, đặc biệt là hai câu kết, đã được La Quán Trung dùng làm mở đầu cho tiểu thuyết Tam Quốc Diễn Nghĩa, ngay lập tức đặt toàn bộ câu chuyện anh hùng hừng hực khí thế vào một viễn cảnh lịch sử đầy tính triết lý và ngậm ngùi.

Nó như một lời bình: Dù có những nhân vật lẫy lừng như Lưu Bị, Tào Tháo, Quan Vũ, Gia Cát Lượng... với những mưu đồ bá chủ, thì cuối cùng, tất cả cũng đã trở thành quá khứ, chỉ còn là câu chuyện để đời sau bình phẩm, kể lại trong những buổi trà dư tửu hậu.